Xót xa người đàn bà 10 năm cắn răng nuôi con rơi của chồng

- Gần 40 tuổi đầu, cuộc đời tôi chỉ toàn những ê chề, tủi nhục, cơ cực và xót xa.

02:05 - 08/05/2016

Tôi lấy chồng năm 22 tuổi khi vừa tốt nghiệp đại học, chồng tôi là người đàn ông thành đạt, giỏi giang, vào thời của tôi khi đó, mọi thứ đâu có hào nhoáng như bây giờ, vì vậy, với một đứa vừa tốt nghiệp như tôi mà nói, được một người như anh để ý, yêu thương là cả một niềm hạnh phúc lớn lao.

Tôi nhanh chóng kết hôn mặc cho lời can ngăn của bố mẹ, bạn bè. Theo anh về làm dâu, tôi mang trong mình bao nhiêu mơ ước về một cuộc sống ngọt ngào, tương lai hạnh phúc.

Thế nhưng, chẳng bao lâu thì tôi tỉnh mộng. Mẹ chồng tôi khắc nghiệt, gớm ghê, bà đối với tôi chỉ như với người giúp việc. Tôi muốn đi tìm việc làm, mẹ chồng tôi bảo ở nhà nội trợ, chồng tôi lương cao, thừa sức lo được cho gia đình.

Vậy là tôi vứt tấm bằng tốt nghiệp vào một xó. Nhưng tôi làm gì mẹ chồng cũng không ưng, bà chê bai tôi, mắng nhiếc, xỉ vả tôi không thiếu từ nào. Chồng chưa một lần bênh tôi, lúc cưới về tôi mới biết anh gia trưởng lắm, những chuyện đàn bà con gái trong nhà, anh không bao giờ quan tâm.

con-roi-phunutodayvn01.jpg
Ảnh minh họa

Cưới hơn 1 năm mà tôi không có bầu, đi khám, nói tôi có vấn đề nội tiết nên rất khó thụ thai. Tôi cũng chạy chữa, uống thuốc thang nhưng không có kết quả. Từ ngày biết tin tôi khó có con, mẹ chồng càng ghét bỏ, bà coi tôi như cái gai trong mắt vậy. Chồng cũng hờ hững với tôi, anh hắt hủi tôi, bởi tôi không thể cho anh một đứa con như anh mong muốn.

Thế rồi chồng tôi có bồ, tôi biết rõ mà vẫn phải cắn răng chịu nhục. Đến khi cô ta có bầu, mẹ chồng và chồng tôi sung sướng phát cuồng, mặc kệ tôi hờn tủi, ê chề, mẹ chồng tôi nói, nếu muốn yên thân thì phải chịu, nếu không thì cuốn xéo ra khỏi nhà này.

Bồ của chồng tôi cũng chẳng phải ngữ gái đứng đắn gì, tôi nghe bảo cô ta là gái làng chơi hết thời, đang làm ở tiệm cắt tóc trong phố. Tôi cũng thừa hiểu, với vị trí và gia cảnh của nhà chồng tôi hiện giờ, cô ta cũng chẳng có cửa đặt chân vào, cô ta có giá trị là bởi có đứa con trai trong bụng mà thôi.

Thời gian cô ta bầu bí, tôi phải tận tay hầm từng con gà, nấu từng bát canh để mẹ chồng và chồng thay nhau mang đến tẩm bổ cho cô ta. Rồi khi cô ta sinh, mẹ con anh đưa thằng bé về nhà chăm sóc. Tiếng là thế, nhưng đều do một tay tôi lo lắng.

Tôi cũng không rõ mẹ chồng và chồng tôi thỏa thuận với mẹ đứa trẻ như nào. Nhưng chỉ biết khi thằng bé hơn 1 tuổi thì cô ta không còn sống trong khu phố nữa mà chuyển hẳn vào Nam, cũng từ đấy bặt vô âm tín.

Thằng bé lớn lên, một tay tôi chăm sóc, từ lúc thằng bé cai sữa, ăn dặm, những lúc ốm đau, đêm hôm... Thú thực, dù đứa trẻ là con rơi của chồng, là nỗi đau mà tôi phải gánh chịu, nhưng vì chăm bẵm nó từ nhỏ nên tôi thằng bé chẳng khác gì con của mình. Tôi thương nó như con đẻ, mỗi lần thằng bé ốm đau, tiêm sốt tôi lo sốt vó...

Thời gian cứ thế trôi qua, mẹ chồng tôi già đi, cũng bớt khắc nghiệt với tôi hơn. Mối quan hệ giữa hai vợ chồng tôi cũng dần bình lặng, tôi sống âm thầm, đôi khi cảm giác mình chỉ giống đang tồn tại hơn là đang sống.

Thằng bé con không biết gì, nó vẫn nghĩ tôi là mẹ đẻ, nó quấn tôi lắm, tính đến giờ cũng ngót nghét 10 năm.

Thế rồi, một lần nữa bão giông lại đổ ụp xuống, đấy là khi mẹ đẻ của con trai tôi trở về. Cô ta tìm đến nhà tôi, nói muốn nhận lại con.

Thời gian đó, gia đình tôi đầy bão tố, mẹ chồng tôi ôm cháu khư khư suốt ngày, không dám cho cháu đi học chỉ vì sợ cô ta đưa đi mất.

Tôi thấy mỏi mệt và chán lắm, thằng bé biết gì đâu, nó ngơ ngác đứng giữa cuộc chiến tranh giành giữa hai phía. Tất nhiên nó chẳng chọn mẹ nó rồi, vì từ bé đến lớn nó đâu có được gặp mẹ nó lần nào, nó chỉ bám lấy tôi, nhất quyết không rời tôi nửa bước.

Chưa bao giờ tôi thấy chán ngán và mỏi mệt như bây giờ, mười năm nay, tôi chịu thiệt thòi, nhẫn nhịn cũng chỉ mong được yên ổn mà thôi. Nhưng đến giờ phút này, tôi thực sự thấy quá sức rồi, cảm giác chùn chân mỏi gối muốn ngã khụy, không còn chút sức lực nào để đứng vững và đối mặt nữa rồi. Tôi phải làm sao bây giờ đây?

(Chia sẻ) - (Phunutoday) - Mới cưới nửa tháng nhưng tôi đã bao phen ngượng chín mặt mày vì cái sự vô tư quá của em chồng.
ngay trong ngày đưa dâu(Chia sẻ) - (Phunutoday) - Giây phút nhìn thấy anh trong đoàn đón tiếp nhà gái, tôi sững sờ, chết lặng…
(Chia sẻ) - (Phunutoday) - Để chồng không bao giờ ngoại tình, chị em phụ nữ cần phải biết nghệ thuật giữ chồng, dưới đây là một số điều chị em nên tham khảo.
(Chia sẻ) - (Phunutoday) - Sau khi cưới, vợ tôi dường như biến thành một người hoàn toàn khác khiến tôi choáng váng.
(Chia sẻ) - (Phunutoday) - Nghe những lời Lâm nói, tôi đau đớn, sững sờ. Hóa ra tôi yêu nhầm phải gã sở khanh.
Nguồn - phunutoday