Nguoi noi tieng, Logo

29/09/2012 link hay share twitter share digg

Cái tiết trời Hà Nội cuối thu nhẹ nhàng và thuần khiết đến lạ! Không còn cái nắng oi bức và những cơn mưa rào bất chợt làm áo ta ướt sũng mà thay vào đó là một cảm giác khoan thai, dễ chịu đến nhẹ lòng.

Lê đôi bàn chân nhỏ bé, cô bước đi trong đêm, vắng lặng, hiu quạnh đến tê tái cõi lòng. Gió mơn man khẽ thổi những chiếc lá khô bay lên lượn lờ vài vòng trên không trung rồi lại rớt xuống đường một cách êm ái. Lòng lặng thinh! Tim buốt nhói! Dường như cái cảm giác cô đơn, trống trải  đã đeo bám cô bao ngày. Đưa đôi mắt hướng về phía trước, màn đêm đen bao trùm lấy tất cả. Rồi cô bắt đầu đếm: 1 cây, 2 cây, 3 cây, 4 rồi 5 và nhiều cây hoa sữa nữa bắt đầu toả hương. Lốm đốm trắng li ti xếp thành hình nổi lên trong tán lá xanh thẫm, dày đặc.

Khẽ giật mình! Hà Nội đã vào mùa hoa sữa!

Không hiểu sao, mỗi lần bước đi trên con đường này, tâm hồn cô lại mong manh đến thế? Một nỗi nhớ không tên, một nỗi buồn vô hạn, mênh mông khó tả lại ùa về. Cô ghét cái cảm giác ấy, khiến cô khó chịu trong lòng, lồng ngực tức tức nhưng lại muốn thách thức và đối đầu với nó. Như một cơn say, dư vị tình yêu đầu đời còn đọng trên mi mắt. Khẽ đưa tay chạm nhẹ lên môi, lần tìm vị ngọt. Cô buông mái tóc xõa ngang vai, mặc cho nó thả sức tung bay giỡn đùa với gió. Gió đêm se lạnh, mơn man, vuốt ve mái tóc cô, khuôn mặt cô và lướt qua môi cô. Nhanh. Nhẹ. Nhưng đủ để xao xuyến. Cô thả hồn mình trôi bồng bềnh theo gió, đưa cô về kí ức một thời.

Đi tìm hoa sữa cho riêng mình
 Lại đếm đi đếm lại từng cây hoa sữa như những nỗi buồn được gọi thành tên. Hương sữa đầu mùa không nồng nàn, không đặc quánh, không ngào ngạt, không khó chịu như người ta thường nói mà lưa thưa, dịu nhẹ, ngòn ngọt hương kẹo trái cây, hoà quyện với cái se lạnh cuối thu làm ta say đắm và biến ta thành một thi sĩ đa sầu.

Nếu như ngày ấy cô rộng lượng, tha thứ cho anh. Nếu như ngày ấy cô cho anh một cơ hội. Nếu như… cô có hàng trăm hàng nghìn lý do để tiếp tục yêu anh. Thì có lẽ giờ đây mắt cô không còn vương lệ. Bàn tay cô không còn giá buốt mỗi khi đông về. Cô nhớ cái cách anh ôm cô từ phía sau đầy âu yếm. Nhớ cái nắm tay thật chặt dắt cô đi dạo trên con đường này. Nhớ cái cách chạm 2 cái mũi vào nhau rồi chun chun mũi lên mỗi khi cô giận hờn. Nhớ những cánh hoa sữa anh mang về xếp hình rồi tặng cô. Nhớ lắm…! Nhưng giờ đây mình cô đơn độc, lạc bước. Cô đi tìm hương hoa như đi tìm một miền ký ức bị vứt bỏ lăn lóc bên vệ đường. Bước chân nặng nề, mỏi mệt quá! Thèm được yêu! Thèm cái cảm giác được tựa vào vai anh mỗi khi mỏi mệt. Thèm cái ôm thật chặt, cái siết tay đầy ấm áp khi yếu đuối. Và để rồi ghen tỵ với những cô gái khác được người yêu đưa đón khi đêm khuya, được quan tâm, chăm sóc, dỗ dành khi giận dỗi, muộn phiền, được chia sẻ niềm vui, hay chỉ là cái nắm tay dắt qua đường đông xe cộ. Phút yếu  lòng trỗi dậy! Nhìn lại mình, rồi lại tự nhủ: “Một mình vẫn rất ổn đó thôi” để đêm về vùi mặt vào gối khóc tấm tức vì tủi hờn.

Cô nhớ mùa hoa sữa như nhớ tất cả những gì thuộc về anh, thuộc về miền ký ức! Đôi chân muốn dừng lại nhưng cái đầu mông lung cứ bước tiếp. Lê bước chân cô đi tìm mùa hoa sữa của riêng cô!
 
Duyên Mario

Tin liên quan:

Tinh yêu - Giới tính


Chưa có bình luận nào!

Tiêu điểm