Tôi nhìn chồng bạn mà thèm!

- Chồng tôi không nghiện ngập, không cờ bạc, không gái gú, không đánh đập vợ con. Anh cũng nói yêu tôi hàng ngày, nhưng thực sự, tôi thấy anh không yêu tôi nhiều như anh nói.

08:01 - 20/01/2016

Trước khi kết hôn, tôi từng bị những điểm tốt đó của anh làm cho lóa mắt. Tôi thấy anh thật sự là một người đàn ông hoàn hảo, mẫu mực. Anh không cờ bạc, không nghiện ngập, không gái gú, không đánh đập vợ con. Một người chồng như vậy, thử hỏi tôi còn mong mỏi gì hơn nữa? Vậy mà về sống với nhau chưa đầy 3 năm, tôi bắt đầu nhận ra, ngần ấy điểm tốt thôi trong quan hệ vợ chồng, thực sự là chưa đủ.

Chồng tôi đàng hoàng, mẫu mực, nhưng cái mẫu mực của anh trở thành gia trưởng. Anh luôn quan niệm, đàn ông là người lo công to việc lớn trong nhà, còn bổn phận của phụ nữ, là phải vun vén, quán xuyến tất cả các công việc nội trợ, gia đình.

Nhiều khi hỏi chồng, có yêu tôi không. Anh đáp “có” không mảy may suy nghĩ. Không yêu thì cưới làm gì? Kể cũng đúng, nhưng yêu tôi, tại sao không chịu chia sẻ với tôi, tại sao để vợ bầu bí vượt mặt vẫn lụm cụm giặt giũ, cơm nước sớm khuya trong khi anh điềm nhiên ăn rồi ngủ, sao khi tôi , anh nỡ để tôi vừa vừa nấu nướng, trong khi anh vắt chân xem hết phim sang bóng đá. Sao không thấy xót vợ khi con ốm, vợ hết việc cơ quan, đến việc nhà vẫn phải thức đêm thức hôm chăm con từng li từng tí. Việc cơ quan, cả 2 vợ chồng đều đi làm giống nhau, nhưng việc nhà lại mặc nhiên là việc của tôi?

Có những lần chồng dẫn bạn về nhà ăn uống nhậu nhẹt xem bóng đá. Tôi thu dọn chán chê, dỗ con ngủ, rồi khi người ngợm đã mỏi nhừ vẫn phải lui cui dưới bếp chuẩn bị cho chồng mấy món đồ nhậu để chồng tiếp bạn bè cho “thêm khí thế”. Rồi khuya muộn, tiệc tàn, chồng say sưa nôn ọe khắp nhà, tôi lại cắn răng dìu chồng vào buồng ngủ, tất tả lo thu dọn bãi chiến trường.

Cùng là bố là mẹ, tại sao việc chăm bẵm con lại chỉ có một mình tôi lo? Việc của anh chỉ dừng lại ở việc hàng tháng đi làm, mang về cho vợ đôi ba triệu, và chắc như đinh đóng cột rằng, đó là tiền để nuôi con. Đúng! Là tiền nuôi con, nhưng đâu phải cứ có tiền là con cứ thế lớn khôn? Lúc con lười ăn, bỏ bữa, con ốm, con đau, mình tôi đánh vật với con cực khổ thế nào chồng đâu có biết.

Đàn ông nói yêu thì tức là yêu, nhưng vô tâm lại là chuyện của tính cách, 2 chuyên ấy rút cuộc chẳng liên quan gì tới nhau.

Bạn thân của tôi, cũng lấy chồng cùng năm với tôi, con trai cô ấy kém con tôi 2 tháng tuổi. Chồng bạn là một người buôn bán nhỏ, người mà ngày xưa tôi thầm so sánh, thật chẳng bằng một góc của chồng tôi. Chồng bạn kiếm tiền không nhiều như anh, nghiện thuốc lá, uống rượu, lại chẳng có vẻ ngoài mẫu mực, khéo ăn khéo nói như chồng tôi. Vậy mà một lần đến nhà bạn chơi, tôi thật sự ghen tị với cô bạn của mình.

Bạn đi làm về, anh chồng về trước chạy ra đón vợ, hỏi vợ mệt không, nhanh nhẹn dắt xe máy lên nhà cho vợ. Anh chào tôi, rồi nhẹ nhàng bảo vợ: “Em tắm trước đi, anh cắm cơm cho, lát nữa mình cùng nấu nướng”. Bạn ngoan ngoãn làm theo. Một lát sau, 3 chúng tôi cùng tập trung làm thức ăn, nhìn 2 vợ chồng bạn ríu rít vừa nấu nướng, vừa hỏi han công việc một ngày của nhau mà tôi… thèm đến phát ghen. Chồng tôi, chưa bao giờ được một câu hỏi han như vậy.

nhin-chong-ban-ma-them-phunutodayvn.jpgẢnh minh họa

Trong bữa ăn, chồng bạn gắp thức ăn cho vợ, gắp thức ăn cho tôi, hỏi thăm tôi như những người bạn thân gặp lại, rất vui  vẻ và xởi lởi. Trong khi nếu là chồng tôi, anh sẽ chẳng bao giờ làm như thế.

Ăn xong, bạn dọn mâm bê đi, chồng lau bàn trong khi tôi gọt hoa quả tráng miệng. Nhìn 2 vợ chồng bạn người rửa bát, người úp bát, vui vẻ cười đùa mà tôi không khỏi chạnh lòng.

Chồng bạn chào tôi đi làm trước. Tôi bảo bạn, “2 vợ chồng cậu tình cảm quá”. Bạn cười: “Ôi, thế là bình thường mà. Vợ chồng mới nhau, có chia sẻ với nhau thế cũng là lẽ đương nhiên mà”. Tôi gật gù, đúng thế thật, giá mà chồng tôi cũng hiểu được cái lẽ đương nhiên ấy một chút thôi thì tốt  biết bao nhiêu.

Quay lại chuyện vợ chồng tôi, có vài lần vì quá ấm ức, tôi xả ra với chồng. Anh quặc lại tôi: “Em còn muốn cái gì nữa, anh không chơi bời, không gái gú, bồ bịch gì, thử hỏi mấy người được như anh mà em còn so sánh”. Tôi nhẫn nhục đến rơi nước mắt.

Bây giờ thì tôi mới hiểu, hạnh phúc gia đình được vun vén từ những điều nhỏ bé, chẳng cần phải lớn lao to tát gì. Có thể chẳng cần nói lời yêu, nhưng biết thương vợ một chút, chịu khó chia sẻ công việc nhà để vợ có thời gian nghỉ ngơi, như thế đã hơn lời yêu suông hàng nghìn, hàng vạn lần rồi.

Cứ nghĩ đến những năm tháng đằng đẵng trước mắt với một ông chồng vô tâm, tôi thấy thật sự bế tắc, tôi phải làm sao bây giờ?

(Chia sẻ) - (Phunutoday) - Nhận được tin nhắn gửi nhầm của chồng, em bàng hoàng phát hiện ra việc anh “ăn vụng” sau lưng.
(Chia sẻ) - (Phunutoday) - Ngày nào Trà cũng tạo sức ép bắt tôi bỏ vợ cưới cô ta. Tôi thật không biết phải giải quyết chuyện này như thế nào.
(Chia sẻ) - (Phunutoday) - Chồng thân yêu, sáng nay, ngày đầu tiên của năm mới, vợ bỗng dưng tỉnh sớm, dù hôm qua thức quá nửa đêm để đi đón giao thừa với chồng.
(Chia sẻ) - (Phunutoday) - Trước mặt bạn bè, anh "hồn nhiên" khen ngợi tôi là đẹp, ngoan và có chút ngu.
Nguồn - phunutoday