Tình yêu cổ tích của cô gái cao gần 1,3m với ông chủ tiệm ôtô

Chỉ cao 1,27 m, Khánh Xuân chưa bao giờ tin mình sẽ có đôi, cho tới khi nghe người đàn ông Mỹ gọi "vợ ơi" trong lần gặp đầu ở sân bay.

03:05 - 18/05/2016

Chuyện tình của cô gái tật nguyền giàu nghị lực Phạm Thị Khánh Xuân và người đàn ông Mỹ có tấm lòng nhân ái là minh chứng cho thấy sức mạnh tình yêu có thể kéo gần cả những khác biệt tưởng chừng khó vượt qua. Hiện nay, chị Xuân đang sống cùng chồng là anh Freddie Scott, sinh năm 1963, tại Missouri, Mỹ. 

4-4741-1463395195.jpg

Cô gái bé nhỏ Phạm Thị Khánh Xuân chia sẻ, chị chưa bao giờ dám mơ tới cuộc sống gia đình hạnh phúc cho tới khi gặp anh xã người Mỹ. 

Bị nhiễm trùng rốn khi mới chào đời, Khánh Xuân, quê Đồng Nai, phải sử dụng nhiều thuốc, lại thiếu dinh dưỡng do nhà nghèo nên mắc bệnh còi xương. Còi cọc, khó đi lại, suốt những năm đến trường, chị hay bị bạn bè trêu chọc, thậm chí đuổi đánh. Năm chị 8 tuổi, mẹ mất, ba một mình nuôi 6 con nên nhiều khi Khánh Xuân phải đi ở nhờ nhà người quen để ba lên thành phố lo kiếm tiền. 

"May mắn là ông trời còn giữ lại cho mình cái đầu có chút ý chí, lúc nào cũng nhắc bản thân phải cố gắng học tập, tự lập. Mình đã vùi đầu vào việc học, hy vọng có tấm bằng đại học để xin được công việc ổn định có thể nuôi sống bản thân", Khánh Xuân nhớ lại.

Tốt nghiệp đại học, cô gái chỉ nặng 27 kg kiếm việc rồi chật vật mưu sinh ở Sài Gòn. "Lương thấp, ở trọ, mình thui thủi bon chen ở thành phố này hơn chục năm, ăn hôm nay lo ngày mai, tuổi thanh xuân qua hồi nào không hay. Nhìn bạn bè cùng trang lứa có chồng, con đề huề, cũng tủi thân nhưng không dám mơ mộng gì vì biết mình khác họ nhiều", chị kể. 

Cuối năm 2013, một người bạn giới thiệu cho Xuân công việc làm thêm là đăng quảng cáo cho một ông chủ người Mỹ tên Freddie, chuyên kinh doanh thảm và xe hơi cũ. Đây chính là dấu mốc cho những thay đổi trong cuộc đời chị. Thời điểm đó, ba bị tai biến nên chị nghỉ hẳn việc chính để về quê, vừa làm thêm trên mạng, vừa chăm sóc ba. Trong công việc làm thêm này, chị thường xuyên phải trao đổi với ông chủ ở Mỹ qua internet. Ban đầu, cả hai chỉ nói chuyện công việc, sau đó, anh chị hay chia sẻ về cuộc sống, gia đình.

"Lúc anh ấy ngỏ lời tỏ tình mình vô cùng bất ngờ và nghĩ 'chắc ông này trêu hay nói đùa thôi, hoặc có ý gì không tốt' vì từng nghe nhiều vụ lừa tình trên mạng", chị Xuân kể.

8-4704-1463480668.jpg

Chị Khánh Xuân và ông xã tại khu nhà mình ở Mỹ. 

Suốt thời gian sau đó, mỗi lần nói chuyện mà ông chủ đề cập tới vấn đề yêu đương là chị lại làm thinh, chỉ trả lời khi anh hỏi qua mấy việc khác. Tuy vậy, sau nhiều lần nghe anh tâm sự về công việc, quá khứ, gia đình từng tan vỡ và đứa con duy nhất mất không lâu sau khi chào đời... chị nhận ra anh là người rất tình cảm và nghiêm túc nên dần mở lòng. Hai người bắt đầu gọi điện qua mạng, anh thậm chí còn giới thiệu chị cho bạn bè, đồng nghiệp, người nhà của mình. Chị cũng thường xuyên nhận được hoa tươi, quà anh gửi tới.

Ngày đáng nhớ nhất với hai người có lẽ là hôm 11/5/2014 - khi anh bay từ Mỹ về Việt Nam gặp chị. "Vừa gặp nhau ở sân bay Tân Sơn Nhất, anh bước tới ôm choàng lấy mình và gọi to "My wife" (Vợ tôi). Mình và người nhà vô cùng bất ngờ, bởi sao anh dám công khai giữa chốn đông người như thế mà không hề mắc cỡ, nhất là với cô gái như mình. Mình chỉ biết im lặng trong vòng tay anh và chực ứa nước mắt vì hạnh phúc, xúc động", người phụ nữ 35 tuổi chia sẻ.

Những ngày sau đó, gặp ai, anh Freddie cũng giới thiệu Khánh Xuân là vợ. Anh luôn tỏ ra tự hào, vui sướng khi đi bên chị, nói với chị rằng "Anh thật may mắn khi có em, em là người phụ nữ đẹp nhất", xóa đi sự tự ti, mặc cảm của cô người yêu bé nhỏ như học sinh tiểu học. Một tuần sau hôm gặp nhau lần đầu, anh chị làm lễ ăn hỏi. 

Thời gian sau đó cũng là một dịp thử thách hai người khi chị Xuân đau yếu phải nhập viện gấp. Cô gái Việt Nam những tưởng việc này có thể khiến người đàn ông Mỹ nản lòng, nhưng ngược lại, anh càng yêu thương, chăm sóc chị nhiều hơn. Ngày ngày, anh cõng chị từ viện về nhà trọ gần đó vì không muốn chị nằm ở nơi đông đúc, dễ bị lây bệnh khác. 

Đầu năm 2015, hai người làm đám cưới  và chị Xuân theo chồng sang Mỹ. "Mọi thứ đến như mơ. Thực sự trước đó mình chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày được sống cuộc sống gia đình thế này", chị Xuân nói.

7-4217-1463480668.jpg

Chị Khánh Xuân bất ngờ và hạnh phúc khi có bầu hai bé sinh đôi. 

Hạnh phúc trọn vẹn hơn nữa khi chị biết tin mình có bầu. "Mình quá nhỏ bé. Anh xã lại lớn tuổi nên cả hai vợ chồng không mấy hy vọng vào chuyện con cái, dù đều rất yêu trẻ con và mong có tiếng cười trẻ thơ trong nhà. Lúc phát hiện có bầu, mình vui mừng phát khóc, gọi điện báo ngay cho chồng. Anh ấy đang làm việc ở xa mà phi ngay về nhà với vợ", chị Xuân nhớ lại. 

Mấy tháng đầu thai kỳ, ốm nghén cộng với chưa quen thời tiết lạnh giá khắc nghiệt, sức khỏe và tinh thần của chị sa sút. Thương vợ, anh xã luôn cố gắng về thật sớm dù công việc bận rộn cỡ nào. Anh quán xuyến mọi việc trong nhà, từ quét dọn nhà cửa, nấu ăn, giặt đồ đến rửa chén bát... Chị thèm ăn gì, anh cũng cố tìm mua về cho vợ, có khi phải đi cả chục cây số mới tìm được đồ ăn Việt. "Sáng nào đi làm anh ấy cũng nhắc mình uống sữa, bổ sung vitamin, buổi tối về thì massage chân, tay, lưng cho vợ vì thương mình bị viêm khớp nên mùa lạnh tái phát rất khó chịu", người vợ trìu mến kể.

Chị Khánh Xuân chia sẻ, càng ở bên ông xã, chị càng yêu và trân trọng anh bởi tinh thần trách nhiệm, tính siêng năng, chân thành, đặc biệt là rất tình cảm, tốt bụng ở anh.

Khi biết mang thai đôi hai bé trai, vợ chồng chị vừa mừng vừa lo. Hiện ở tuần thứ 25 của thai kỳ, chị đã nhập viện để được chăm sóc và theo dõi. "Nếu không có gì thay đổi, vợ chồng mình sẽ được gặp hai bé vào tuần thứ 34, nhờ các bác sĩ mổ đẻ. Chỉ thương hai con ở trong bụng mẹ nhỏ bé nên chắc chật chội lắm", người mẹ chia sẻ. 

Vương Linh