Rớt nước mắt khi biết lý do vì sao tận mùng 3 chồng mới về ăn tết

- Đêm giao thừa chị ôm con nằm khóc, chị thấy mình đã quá sai lầm khi để chồng đi làm xa.

08:02 - 10/02/2016

Tết năm nay là cái Tết thứ 3 của chị ở nhà chồng. Hồi mới cưới hai vợ chồng chị cùng lên thành phố làm, nhưng khi chuẩn bị đầu lòng thì chị về quê để tiện cho mẹ chồng chăm sóc. Sau đó chị xin làm may luôn ở quê chồng chứ không đưa con lên thành phố nữa, vì chi phí sinh hoạt trên ấy quá đắt đỏ.

Một mình anh làm trên đó, cứ 3 tháng anh về thăm vợ con được 1-2 ngày rồi lại đi ngay. Chị ở nhà sống cùng bố mẹ chồng, thường xuyên phải chịu áp lực mẹ chồng – nàng dâu. Mẹ chồng chị lại là người khó tính nên nhiều lúc chị cảm thấy mệt mỏi vô cùng. Đã có lần chị muốn đưa con lên cùng chồng nhưng sợ tăng thêm gánh nặng cho anh nên đành cố gắng sống hòa hợp với nhà chồng.

Được cái anh là người biết thương vợ, thương con. Mỗi lần về anh đều đưa lương cho vợ đầy đủ để vợ . Thấy chồng đưa lương chẳng thiếu một đồng thì chị thắc mắc:

- Anh đưa hết lương cho em thì lấy tiền đâu mà tiêu pha, rồi tiền trọ nữa…?

- Cái đó em không phải lo, giờ anh ở luôn tại công trường nên không mất tiền trọ. Còn tiền ăn và tiền tiêu vặt thì thi thoảng anh nhận được việc làm thêm buổi tối nên cũng đủ. Mình anh có tiêu pha gì đâu. Em ở nhà chịu khó chăm sóc con, mẹ nói gì kệ mẹ. Bà trước nay vẫn khó tính thế nhưng bà không để bụng đâu, nói rồi là thôi ấy mà.

- Em biết rồi. Anh cũng đừng tiết kiệm quá, ăn uống cho tốt, không có ốm thì khổ. Em giờ cũng đi làm rồi nên cũng có đồng ra đồng vào, với lại ở quê chi tiêu không tốn kém như ở trên ấy.

Chị dúi lại vào túi chồng thêm ít tiền nhưng anh nhất định không cầm. Chị nhìn chồng lên xe mà thương anh vô cùng. Ngày trước khi hai vợ chồng còn cùng làm trên thành phố, mỗi ngày đi làm về chị đều cơm nước cho anh chu đáo. Thỉnh thoảng lại nấu món nọ món kia bồi dưỡng cho anh. Giờ không có vợ ở bên, một mình anh phải xoay sở tự lo hết.

Lúc quyết định ở nhà chị cũng lo lắm, sợ không có vợ quản anh làm lại không giữ được tiền nhưng giờ thì chị yên tâm rồi. Số chị vẫn còn may mắn lắm, lấy được người chồng tử tế, biết thương vợ thương con.

an-tet-phunutodayvn.jpgẢnh minh họa

Vậy nhưng lần này 4 tháng liền anh chưa về. Gần tới Tết dương lịch, chị gọi điện hỏi chồng có về không thì anh bảo: “Đằng nào cũng giáp Tết rồi, để Tết âm về cả thể, đi lại nhiều tốn kém”. Dù rất mong chồng về nhưng anh nói thế cũng phải nên chị không dám giục nữa. Nghỉ 3 ngày, chị đưa con về ngoại cách nhà nội chục cây số để thăm ông bà.

Không thấy anh đâu, họ hàng nhà ngoại ai cũng hỏi thăm rồi bảo: “Bố cái Nhím làm quên cả ngày nghỉ lễ thế này thì cuối năm 2 mẹ con tha hồ tiền mà sắm Tết nhé”. Chị chỉ cười, cuộc sống phải chấp nhận như thế chứ chị cũng chẳng muốn chồng một nơi, vợ một nơi thế này.

Sau mấy ngày nghỉ Tết dương, con chị lại sốt cao rồi co giật. 9 giờ đêm chị phải cùng mẹ chồng chở con bằng xe máy tới viện. May mà nhà cũng chỉ cách bệnh viện 4 km nên con chị được cấp cứu kịp thời. Mấy ngày ở viện, chị gần như phải thức trắng đêm để trông con. Chị báo tin cho chồng, anh nói bận không về được, anh dặn chị cẩn thận.

Con ở viện về, chị lại để con cho mẹ chồng chăm rồi đi làm trở lại. Cả tuần không thấy anh gọi về thăm con lấy một lần, chị giận lắm nhưng cuối cùng vẫn cầm gọi cho anh trước. 10 giờ đêm mà anh bảo vẫn còn đang làm, giáp Tết chắc bận, nói vài câu rồi anh cúp máy ngay. Chị buồn, song hi vọng Tết sắp tới cả nhà sẽ được sum họp.

Sáng 29 Tết vẫn chưa thấy chồng nói gì đến chuyện về, chị gọi điện anh bảo chiều anh mới ra xe. Chiều chị chờ chẳng thấy chồng đâu, đến tối anh gọi điện bảo anh không về được, sau Tết anh sẽ về rồi tắt máy. Chị khóc như mưa, anh làm gì mà không về ăn Tết, chắc là anh đã có người khác ở trên đó rồi, chẳng còn thiết tha gì đến vợ con nữa. 5 tháng trời anh không về cũng chưa gửi cho vợ được đồng lương nào, con ốm cũng chỉ hỏi han được vài câu.

Đêm giao thừa chị ôm con nằm khóc, chị thấy mình đã quá sai lầm khi để một mình chồng làm trên thành phố. Dù anh nói lý do phải trực nhưng chị không tin vì trước đó chính anh đã bảo năm nay anh không phải trực Tết rồi. Sáng mùng 1 anh gọi điện cho bố mình chúc Tết mấy câu rồi tắt máy luôn, cũng không thèm gọi cho vợ con. Chị đòi lên thành phố tìm chồng nhưng bố mẹ chồng chị không cho đi.

2 ngày Tết chị cố giấu nước mắt vào trong, ai hỏi thăm tới anh mẹ chồng chị cũng phải đỡ lời chứ chị không biết nói thế nào mà chỉ chực trào nước mắt. Đêm mùng 2 thấy nhà hàng xóm bên cạnh náo loạn vì người vợ phát hiện chồng đi làm xa cặp bồ chị lại òa khóc nức nở. Chị quyết định sáng ngày mai sẽ bắt xe lên chỗ chồng làm xem thự hư thế nào, chồng chị có người khác hay ốm đau làm sao, chị không thể bình tĩnh ngôi nhà được nữa rồi.

8 giờ sáng mùng 3 Tết, mặc bố mẹ chồng can ngăn chị vẫn quyết đi bằng được. Nhưng lúc chị chuẩn bị ra tới cổng thì anh lò dò bước về. Bố chồng chị nhìn thấy con trai về thì giận lắm, cầm cái gậy gần đó lao ra định đánh cho thằng con bất hiếu một trận, anh lưng đeo ba lô, tay lỉnh kỉnh đồ đạc cứ thế đứng cho bố đánh. Chị và mẹ chồng phải chạy vội ra can.

Đợi bố nguôi cơn giận anh mới quỳ xuống xin lỗi bố mẹ: “Con xin lỗi bố mẹ, lẽ ra con về ăn Tết với cả nhà nhưng mà một anh trong tổ của con bị tai nạn lao động ngay ngày 29 Tết nên con tình nguyện ở lại trông coi công trường thay vị trí của anh ấy”. Bố mẹ chồng chị khi biết chuyện thì đã không còn trách con trai nữa.

Lúc này anh mới có thể đặt bánh kẹo Tết lên bàn thờ và thắp hương khấn vái tổ tiên rồi mừng tuổi bố mẹ. Lúc vào buồng, anh ôm chặt lấy vợ và con, anh hiểu mình đã để vợ phai lo lắng tới mức nào. Anh đưa hết tiền lương 5 tháng, rồi tiền thưởng Tết cho vợ rồi thủ thỉ vào tai chị: “Anh xin lỗi, đừng giận anh nữa nhé”.

Chị rớt nước mắt khi biết vì sao mãi tận hôm nay chồng mới về ăn Tết, hóa ra việc anh ở lại là vì lý do như thế chứ không phải anh có người khác như chị từng nghĩ. Anh mãi mãi là người chồng, người cha tốt của mẹ con chị. Với nhiều gia đình, mùng 3 đã hết Tết nhưng nhà chị Tết mới bắt đầu…

(Chia sẻ) - (Phunutoday) - Em vô cùng đau khổ khi biết chuyện chồng nói dối em đi tết sếp để đi nhà nghỉ với đồng nghiệp. Em không biết phải làm gì bây giờ nữa.
(Chia sẻ) - (Phunutoday) - Hôm tối giao thừa, mẹ chồng dặn nhỏ em, đêm giao thừa nhớ phải cai chuyện đó, để tránh đen đủi cả năm.
(Chia sẻ) - (Phunutoday) - Chuyện gia đình tôi thực sự rất phức tạp, tôi mong mọi người hãy cố gắng đọc và cho tôi lời khuyên.
(Chia sẻ) - (Phunutoday) - Xa nhau cả năm trời, dịp tết được nghỉ, chồng em tranh thủ tận thu. Nhiều khi nghĩ đến khổ cái cảnh “no dồn đói góp”.
Nguồn - phunutoday