Đừng mang con ra níu kéo cuộc hôn nhân này nữa em!

- "Em muốn nuôi con cũng được, anh sẽ đến thăm con thường xuyên, anh sẽ không để con thiếu thốn cả vật chất lẫn tình cảm, đừng mang con ra níu kéo cuộc hôn nhân này nữa em!”.

02:02 - 04/02/2016

Tôi đã từng yêu anh, yêu đến mê muội, đến mức dùng tất cả mưu mẹo, thậm chí thủ đoạn để có thể có được của anh. Nhưng hình như chẳng có gì, bởi anh vẫn luôn coi tôi như một người em gái đơn thuần, không hơn không kém.

Người yêu của anh là một cô giáo dạy Văn cấp 3, xinh đẹp, hiền dịu và trong sáng. Tình yêu của 2 người kéo dài suốt những năm tháng đại học, cho đến khi ra trường và đi làm, anh cũng xác định làm đám cưới với cô gái đó.

Tôi yêu anh không ít hơn người phụ nữ kia là mấy, thậm chí còn yêu hơn. Bởi tình yêu của tôi không được anh đền đáp, thứ tình rượt đuổi trong mòn mỏi, trong tuyệt vọng, trong hờn ghen là thứ tình sâu đậm và đau khổ nhất. Tôi lặng lẽ đi bên cạnh cuộc tình của anh, chứng kiến 2 người họ hạnh phúc. Lòng đố kỵ khiến tôi không chấp nhận được mình là người thua. Thế rồi, tôi vạch ra kế hoạch ép anh phải cưới tôi.

Bằng sự tính toán của mình. Tôi đã “thu xếp” được một buổi liên hoan, anh say rượu không về được. Bạn bè anh bảo để đưa anh về, nhưng tôi nói vì tôi tiện đường nên tôi sẽ đưa anh về. Và tối hôm đó, tôi cũng ở lại nhà anh luôn. Mọi chuyện diễn ra theo đúng kế hoạch của tôi.

Ngày hôm sau tỉnh dậy, anh đã rất choáng váng, anh xin lỗi tôi rất nhiều. Tôi miệng thì nói không sao, nhưng vẫn giả bộ khóc lóc, tỏ vẻ đau thương lắm.

Thế rồi, hơn 1 tháng sau, tôi sướng phát điên khi phát hiện ra mình có bầu. Tôi thừa hiểu với tính cách của anh, anh sẽ không bao giờ bỏ mặc tôi. Quả thực, khi nghe chuyện đó, anh gần như ngã quỵ xuống. Tôi biết anh đang đau lòng lắm, tôi cũng biết mình là con khốn, nhưng nếu không làm vậy. Tôi sẽ chẳng bao giờ có được anh.

Đám cưới diễn ra sau đó không lâu. Tôi không quan tâm anh đã nói chuyện với cô gái đó như thế nào, nhưng bây giờ, tôi mới là người thắng cuộc, tôi mới là vợ của anh. Tôi luôn nghĩ sau khi cưới nhau về, lại có đứa con ràng buộc, nhất định anh sẽ có tình cảm với tôi. Nhưng có lẽ tôi nhầm rồi.

Cưới nhau về, anh dường như chỉ đối xử với tôi ở mức độ có trách nhiệm với con. Tôi không thiếu thốn thứ gì, nhưng cuộc dường như có một khoảng trống vô hình. Trước kia anh là người vui vẻ, nhiệt huyết và hay cười nói, nhưng bây giờ anh như cái bóng trong chính tổ ấm của chúng tôi. Anh chưa bao giờ dành cho tôi một cử chỉ yêu thương đúng nghĩa.

Anh đi sớm, về muộn, căn nhà này đối với anh, chẳng khác nào căn nhà trọ. Tôi có hờn dỗi, trách móc anh cũng mặc kệ. Anh không đáp lời, không phản ứng nhưng cũng không thay đổi.

Cho đến khi tôi , anh cũng vẫn dửng dưng như thế. Nhiều lúc tôi thấy mỏi mệt lắm, nhưng ngày hôm nay là do tôi lựa chọn, tôi không được phép hối hận nữa. Sau này con tôi lớn lên, tình máu mủ sẽ kéo anh gần lại mẹ con tôi.

Thế rồi, cuộc hôn nhân lạnh lẽo của chúng tôi kéo dài đến năm con gái tôi 3 tuổi. Anh nói muốn chia tay với tôi. Tôi nghe anh nói thì choáng váng lắm, tôi chưa bao giờ nghĩ đến chuyện này. Ít nhất thì suốt mấy năm qua, chúng tôi chưa bao giờ có xích mích hay cãi vã gì không thể giải quyết.

hon-nhan-phunutodayvn.jpgẢnh minh họa

Tôi tìm đủ mọi lý do để níu kéo anh. Tôi nói rằng tôi yêu anh, rất yêu, rằng tôi không thể sống thiếu anh được. Và tôi mang cả con ra để ràng buộc. Chồng tôi khóc, anh nói với tôi rằng: “Em đừng như vậy nữa có được không? Gần 4 năm, em nghĩ lại xem đó có phải hôn nhân không? Có phải cuộc sống không? Hãy giải thoát cho nhau và sống cuộc đời của chính mình đi em ạ. Em còn trẻ, hãy bắt đầu lại cuộc đời, anh đã định nói điều này với em lâu rồi, nhưng vì con còn nhỏ quá. Giờ con đã lớn, anh nghĩ đã đến lúc rồi. Em muốn cũng được, anh sẽ đến thăm con thường xuyên, anh sẽ không để con thiếu thốn cả vật chất lẫn tình cảm, đừng mang con ra níu kéo cuộc hôn nhân này nữa em!”…

Rồi anh bỏ đi, trong khi tôi khóc đến ngất lên ngất xuống. Chẳng nhẽ đây chính là quả báo cho sự toan tính của tôi sao, tôi đã tìm đủ mọi cách để có anh, nhưng rồi tôi cũng chẳng giữ nổi anh. Tôi phải làm sao bây giờ, không có anh tôi biết phải sống làm sao?

(Chia sẻ) - (Phunutoday) - Tôi có công việc, hiền lành, mẫu mực, nhưng tôi chỉ có 2 con gái. Tôi thua, vì cô ta có con trai!
(Chia sẻ) - (Phunutoday) - Tết đến nơi rồi mà mẹ chồng cứ mặt nặng mày nhẹ, không thèm nói với em câu nào, không khí gia đình vô cùng căng thẳng.
(Chia sẻ) - (Phunutoday) - Buổi trưa cúng ông Công ông Táo, một mình tôi chật vật, định nhờ con dâu thì nó bảo bận vì còn phải đi ăn cỗ.
khi tham gia "hội máy bay"(Chia sẻ) - (Phunutoday) - Tôi muốn chia tay, anh ta bèn dọa sẽ gửi tất cả ảnh nóng của tôi cho tất cả mọi người cùng biết. Tôi sợ và ân hận lắm, tôi nên làm gì bây giờ?
Nguồn - phunutoday