Tiết Cương: Sự nghiệp chững lại vì cái chết của đồng nghiệp

Nam nghệ sĩ hài gặp phải cú sốc tâm lý nặng nề khi chứng kiến sự ra đi của một đàn anh trong nghề. Lúc đang ở đỉnh cao sự nghiệp, anh buông xuôi tất cả vì trầm cảm.

09:09 - 09/09/2015

5 năm tuyệt giao vì khủng hoảng tâm lý

- Nếu so với các đồng nghiệp cùng khóa như Việt Hương, Thúy Nga, Thái Hòa... sự nghiệp của Tiết Cương có phần thong dong hơn. Anh dường như không mặn mà với nghiệp diễn?

- Năm 1993 tôi từ dưới quê lên Sài Gòn theo học trường Sân khấu Điện ảnh. Bốn năm sau, tôi tốt nghiệp, nhưng ra trường tôi lại bơ vơ vì thất nghiệp. Tôi lang bạt suốt một năm rồi may mắn gặp anh Hữu Châu và chuyển sang diễn hài cùng với anh. Tôi vẫn nhớ như in vai diễn đầu tay của tôi, cầm ghế ra sân khấu nói đúng một câu rồi đi vào.

Tôi theo anh Hữu Châu được 2 năm thì anh ấy nghỉ tấu hài, đầu quân về sân khấu kịch Idecaf vào năm 2000. Tôi có hơi hụt hẫng nhưng nhờ có chút vốn lận lưng nên cuối năm đó tôi quyết định thành lập nhóm hài của riêng mình. Sau đó Gặp nhau cuối tuần và Gala cười bùng nổ và tôi may mắn được khán giả biết đến trong những vai đểu giả. Cộng với hiệu ứng của bộ phim Hướng nghiệp, tên tuổi của tôi nở rộ lên trong suốt năm 2002 đến 2005. 

Nhưng sau đó tôi rơi vào trầm cảm vì sự ra đi đột ngột của một người anh trong nghề. Nó như một cú sốc tâm lý khiến tôi rơi vào khủng hoảng trong cuộc sống. Tôi nhốt mình trong phòng, không giao du, tiếp xúc với bất kỳ ai. Tôi không đóng phim, cũng không đi diễn, chỉ tìm đến những nơi thanh tịnh để cân bằng bản thân.

DSC_4518.jpg

Tiết Cương có khoảng thời gian khó khăn khiến sự nghiệp dậm chân tại chỗ.

- Anh vượt qua mọi chuyện ra sao

- Suốt 5 năm tôi sống tách biệt với thế giới bên ngoài. Nhưng cũng đến lúc tôi nhận ra, tôi đã ăn cơm Tổ nghiệp, được Tổ đãi nhưng lại sống quá ích kỷ với bản thân, với khán giả. Mà trong nghề này, đứng lại cũng đồng nghĩa bị đồng nghiệp vượt mặt.

Thời gian qua, tôi sống thoải mái nhờ sự yêu thương của mọi người nên có nhiệm vụ san sẻ những gì mình có được. Tôi mở lớp dạy kịch cho mọi đối tượng ở Nhà văn hóa Thanh niên đã 10 năm nay. Ai kêu đi từ thiện tôi cũng sẵn sàng góp sức.

Trong công việc, tôi cũng tích cực hơn khi thấy lớp trẻ như Thu Trang, Trấn Thành, Trường Giang... hoạt động sôi nổi. Tôi tìm lại tình yêu, nhiệt huyết với nghề nhờ sự trẻ trung, tràn đầy sức sống của họ. Tôi tiếp cận với trào lưu mới bằng việc “ném mình” vào các chương trình hài thực tế như Ơn giời, cậu đây rồi!, Bí mật đêm chủ nhật... Mới đây, tôi ấp ủ thực hiện 10 tiểu phẩm hài tung lên YouTube để khán giả xem miễn phí. Tôi tự bỏ tiền túi của mình ra làm, không nhận tài trợ. Ngày xưa là để dành đi diễn kiếm tiền, đâu dám up lên mạng.

- Hai trong những bộ phim xuất sắc của anh có thể kể đến “Hướng nghiệp” và “Vật chứng mong manh”. Những vai diễn của anh thường rất thành công nhưng lại hạn chế về số lượng. Vì sao như vậy?

- Hướng nghiệp là cột mốc quan trọng và cũng là dấu son trong sự nghiệp của tôi. Năm 2001, tôi có cô bạn diễn viên khá thân từ Hà Nội vào Sài Gòn casting vai diễn mới. Cô ấy nhờ tôi đưa đến phim trường vì không biết đường. Ngày đó chưa đội mũ bảo hiểm, tôi ăn mặc rất bụi với bộ quần jean rách, đội nón lưỡi trai hất ngược ra sau.

Đạo diễn Châu Huế thấy tôi liền đưa tôi kịch bản bảo về đọc rồi hôm sau lên casting. Ngày hôm sau, tôi mặc áo sơ-mi, quần tây chỉnh tề, đạo diễn nhìn thấy bảo, con không hợp với vai Sơn đâu, thử vai Trọng đi. Sau này biên kịch viết tiếp phần 2 vì nhân vật của tôi trở thành nguồn cảm hứng cho họ. Ngày đó đóng phim cực lắm, cả năm mới xong một bộ phim. Giờ người ta quay 2 tháng đã hoàn thành.

Tôi nghĩ Tổ thương nên sau khi trở lại, tôi khá có duyên với Vật chứng mong manh. Lúc người ta gọi thử vai, tôi đã từ chối vì ngại đóng vai đồng tính. Nhưng sau khi đọc kịch bản, tôi nhận lời ngay tức khắc vì phim quá kịch tính và hấp dẫn. Tôi nhớ lần đầu tiên ra trường quay, cả đoàn phim đều không nhịn được cười. Bình Minh nhìn thấy tôi mặc váy hoa lòe loẹt, ôm bụng cười nắc nở, không diễn được. Sau đó tôi đoạt giải Nam diễn viên phụ được yêu thích nhất của HTV Awards 2012.

Tôi từ xưa tới giờ rất kỹ lưỡng khi đóng phim. Một năm tôi chỉ đóng một bộ phim vì muốn dồn sức cho nhân vật. 

DSC_4490.jpg

Tiết Cương có tài biến hóa đa dạng trên màn ảnh.

Nể phục tài năng của Thu Trang, Trấn Thành, Trường Giang

- Thời gian gần đây, Tiết Cương tích cực trở lại bằng việc tham gia game show và siêng đóng phim nhiều hơn. Phải chăng anh đang cố gắng tìm kiếm hào quang trở lại?

- Tôi trở lại không phải để nổi tiếng. Tên tuổi của Tiết Cương từ bao năm nay đã có vị trí riêng trong lòng khán giả. Nhưng sự cố đó khiến tôi chưa tạo được cú hích nào trong sự nghiệp giai đoạn gần đây. Tôi hoạt động sôi nổi hơn vì đam mê với nghề vẫn còn đó, vì nhiệt huyết vẫn luôn tuôn trào. Tôi muốn thỏa sức và vùng vẫy thêm nữa.

Tôi xuất hiện trong nhiều game show hài vì muốn tiếp cận xu hướng thời cuộc. Nhưng tôi cũng băn khoăn rất nhiều về thực trạng làng hài hiện nay. Tôi vui vì các nghệ sĩ hài có nhiều cơ hội gần gũi với khán giả và được họ yêu mến. Nhưng việc các game show nở rộ khiến nhiều người quên mất cốt lõi của nó. Các diễn viên hài đến với chương trình vì độ hot của họ chứ không phải bằng vai diễn. 

Người nghệ sĩ có 2 tính cách, cái tôi của nhân vật và cái tôi của bản thân. Điều đó giúp họ kiểm soát và thăng hoa khi đứng trên sân khấu. Tôi chỉ hy vọng các đồng nghiệp có thể cân bằng được. Khi có cơ hội nổi tiếng ở các game show, họ đồng thời cần phải tìm cho mình những vai diễn để đời trong sự nghiệp.

- Ý anh đang nhắc nhở các bậc đàn em như Thu Trang, Trường Giang, Trấn Thành, bởi họ nổi lên nhờ các chương trình hài thực tế?

- Mỗi thời mỗi khác, chúng ta không nên áp đặt xu hướng của hiện tại lên quá khứ. Những nghệ sĩ trẻ ở trên đều là những người có tài năng, họ nổi lên nhờ may mắn nhưng nếu không có thực lực, quy luật đào thải sẽ làm nhiệm vụ của nó. Tôi phải thừa nhận, nhờ có những hoạt động sôi nổi của các bạn ấy, tôi đã ý thức hơn với nghề này.

Tôi chơi với Thu Trang từ lâu rồi. Hai anh em cũng có nhiều dịp diễn cùng nhau. Tôi chứng kiến quá trình nỗ lực không mệt mỏi của Thu Trang nên thành công của em ấy ở hiện tại là món quà xứng đáng. Mặc dù không diễn chung với Trấn Thành lần nào nhưng chúng tôi cũng từng gặp nhau trong những chuyến lưu diễn. 

Trấn Thành thông minh và là đại diện tiêu biểu cho lớp trẻ biết nắm bắt thời cơ, dẫn đầu xu thế. Tôi biết em ấy đang trăn trở để có một vai diễn để đời. Trường Giang thì tôi không có dịp tiếp xúc nhiều nhưng tôi biết em ấy trải qua hành trình rất gian nan. Giang may mắn vì ở trong môi trường của những ngôi sao lớn trong làng hài nên học hỏi được nhiều thứ.

DSC_4462_1.jpg

Tiết Cương rất khâm phục các đồng nghiệp nhỏ tuổi.

- Vậy còn anh, anh đang ở đâu trên thị trường?

- Lứa của tôi giờ rơi vào lỡ cỡ. Chúng tôi không còn hợp để đóng vai chính vì quá lớn nhưng cũng chưa đủ để vào vai người già. Nhưng một nghệ sĩ chân chính không nổi tiếng bằng vẻ ngoài và độ tuổi. Tôi thường nhìn vào chú Công Ninh để làm thước đo cho nỗ lực của bản thân. Năm 27 tuổi, tôi có vai diễn để đời trong Hướng nghiệp và 10 năm sau tôi tiếp tục thành công với Vật chứng mong manh. Chỉ cần nghệ sĩ có năng lực, họ có thể sống và gắn bó với nghề đến trọn đời.

Việt Hương và Thúy Nga là 2 mảng đối lập

- Đồng nghiệp của anh như Thái Hòa, Đức Thịnh, Việt Hương, Thúy Nga… đều đã yên bề gia thất. Riêng Tiết Cương có vẻ như khá lận đận trong đường tình duyên. Anh nói gì về chuyện này?

- Thời gian gần đây, mẹ tôi hối thúc nhiều nên tôi cũng có phần lo lắng. Dường như các cô gái cũng lo sợ vì thấy tôi đểu cáng trên màn ảnh nhiều quá nên họ e ngại khi tiếp xúc. Đôi lúc tôi cũng hơi buồn nhưng nghĩ lại, nếu tôi gây ấn tượng với người xem bằng những vai diễn thì duyên đến muộn màng cũng là điều công bằng.

Tôi đang sống cùng mẹ ở TP HCM. Tôi chỉ sợ mình không đủ hiếu thảo với đấng sinh thành chứ không quá lo lắng về chuyện vợ con. Anh Hữu Châu ngày trước thường nói với tôi: “Mày cứ sống có hiếu với mẹ, cuộc đời rồi sẽ sung sướng thôi”. Trừ những lúc đóng phim xa, còn bình thường, dù có đi đâu, tôi cũng về ngủ với mẹ.

DSC_4420.jpg

Anh và các bạn học vẫn giữ mối quan hệ thâm tình sau 20 năm.

- Mối quan hệ của anh với bạn bè cùng khóa ngày trước giờ thế nào?

- Tôi chơi thân với Việt Hương nhất. Ngày đầu tiên tôi bước chân vào trường Sân khấu Điện ảnh, người đầu tiên tôi gặp là Hương. Tính Việt Hương và Thúy Nga khác nhau một trời một vực. 

Ngày đi học, gia đình Thúy Nga ở Nha Trang cũng khá giả nên có điều kiện hơn mọi người. Nga đeo dây chuyền vàng đi học, bị người ta giật mất nên gặp tôi lúc đó làm lớp trưởng khóc bù lu bù loa lên. Thúy Nga yểu điệu lắm, mọi việc cứ từ từ, không việc gì phải vội. Lúc cả lớp bước vào thi, Nga đến trễ mà bước từng bước một, thong dong lắm.

Việt Hương luôn biết cách hoạch định trong cuộc sống lẫn công việc. Ở Mỹ về Việt Nam, Hương sắp xếp mọi thứ rất khoa học, vừa bước xuống máy bay đã lao đi làm. Lịch trình về nước của Nga không có chỗ nào hở. Về đây chỉ có tôi và Hoàng Mập là bạn thân nên Nga luôn cố gắng dành thời gian gặp gỡ bạn bè. Việt Hương cũng là người động viên tôi trở lại với nghề sau khủng hoảng.

Ngày đó tôi còn chơi thân với Thái Hòa. Dù không học chung lớp nhưng 2 thằng thường lén đi đá banh với nhau nên thành bạn bè luôn. Ngày tôi thất nghiệp, làm đủ thứ nghề thì nó cũng bưng bê bàn ghế, rót nước ở các sân khấu. Chúng tôi có những bước tiến giống nhau. Tôi nể phục Thái Hòa ở điểm luôn sống hết mình với nhân vật. Mỗi khi nó nhận kịch bản là xong rồi, không có ai diễn qua nó. Tôi sống với vai diễn 10 thì nó đến 100 nên thành công của Thái Hòa bây giờ là tất yếu.