Bà TS Kinh tế lo thuốc tốt cho người nghèo
Cập nhật: 02/01/2010
Mải mê đi học rồi thành tiến sĩ kinh tế khi nào không biết. Bị người lao động biểu tình đòi cắt chức... Đó là những trải lòng của bà Phạm Thị Việt Nga - Tổng giám đốc Công ty Cổ phần Dược Hậu Giang với KH&ĐS.
Theo tôi được biết thì bà khởi nghiệp là một dược sỹ. Vậy con đường nào đã dẫn bà đến với sự "đam mê" kinh tế?
Vì dược sĩ chỉ là người bán thuốc. Khi cái nghiệp bán thuốc ngày càng phát triển thì cần phải có công ty để quản lý. Mà muốn quản lý được công ty mình phải có kiến thức kinh tế. Vậy là tôi vừa đi làm vừa tranh thủ "cắp sách đến trường".
Lúc đầu chỉ định học để lấy cái bằng cử nhân kinh tế. Nhưng rồi càng học càng thấy mình dốt, vậy là học lên bằng thạc sỹ kinh tế, cuối cùng là bằng tiến sĩ kinh tế..
![]() |
Việc bà học nữa, học mãi như thế là do quản lý một công ty dược khó, bắt buộc người ta phải học hay do bà "cần tấm bằng để gối đầu" cho cao, cho ấm?
Phải cạnh tranh được với dược nước ngoài
Vậy kinh nghiệm "để người nghèo cũng có thuốc tốt dùng mà vẫn dung hòa với lợi nhuận" của bà là gì?
Điều cốt lõi và quan trọng nhất là mình phải có tấm lòng. Vì vậy, tôi rất nghiêm khắc với bản thân và với công việc. Với các sản phẩm đưa ra thị trường tôi không nghĩ đặt lợi nhuận lên trên mà trước hết là phải đặt tính mạng con người lên hàng đầu. Từ khi nhận trọng trách lãnh đạo công ty, tôi luôn dồn hết tâm trí cho công việc, mang hết khả năng của mình để phục vụ cho lợi ích chung.
Sau những năm tháng dồn hết tâm trí cho công việc, bà có hài lòng với những gì đạt được?
Không! Với vai trò là tàu trưởng nên tôi thấy phải cố gắng hơn nữa. Đặc biệt, là phải cạnh tranh được với các công ty dược nước ngoài mà lâu nay họ đang chiếm ưu thế.
Họ đã đưa được thuốc vào trong hệ thống điều trị, bảo hiểm y tế của chúng ta. Thuốc nội chưa vào được. Điều này nghe qua thì đơn giản nhưng thực tế, bệnh nhân đã phải chi trả một số tiền lớn thay vì dùng thuốc sản xuất trong nước.
![]() |
Cách lý giải của bà cũng không hẳn đã đúng. Quan điểm của tôi là: Sản phẩm mình làm ra nếu chất lượng tốt sẽ thu hút được khách hàng. Đó là còn chưa kể đến người Việt ta có xu hướng sính dùng hàng ngoại.
Chất lượng thuốc nội của chúng ta hiện nay không hề thua kém. Ngay như công ty tôi chỉ đưa ra thị trường những sản phẩm chất lượng cao, được sản xuất từ các nhà máy có đủ các tiêu chuẩn chất lượng, kiểm soát chặt chẽ đầu vào, đầu ra.
Tuy nhiên thói quen sính dùng hàng ngoại, nhất là người miền Nam ảnh hưởng đến thị trường thuốc tân dược rất nhiều. Họ sính dùng thuốc ngoại đến mức ngay cái tên người ta cũng gọi là "thuốc Tây".
Tôi cũng rất mong người dân trước nhất hãy trở thành người tiêu dùng thông thái. Sau đó, tôi mong họ hãy tích cực hưởng ứng cuộc vận động "Người Việt dùng hàng Việt". Nếu chỉ nói riêng về các loại dược phẩm của dược Hậu Giang, tôi xin cam đoan về chất lượng.
Dược phẩm là một trong những mặt hàng đặc biệt mà mỗi người bệnh dù muốn hay không muốn đều phải dùng. Thế nhưng, đôi khi họ phải mua với giá cắt cổ do việc đẩy giá của các công ty, các nhà phân phối. Có thể chính điều này cũng làm cho người tiêu dùng quay lưng với dược phẩm trong nước...
Dù đi đâu, làm gì, thì sứ mạng của chúng tôi cũng chính là chăm sóc sức khoẻ cho cộng đồng. Việc luôn bình ổn giá thuốc và đưa được thuốc chất lượng cao đến người dân với giá rẻ nhất có thể là niềm tự hào của chúng tôi. Ngay như công ty tôi cũng đã cam kết với người tiêu dùng ít nhất từ nay đến hết Tết Canh Dần không tăng giá bất cứ loại thuốc nào.
"Biểu tình" đòi cắt chức
Là phụ nữ lại quản lý một công ty lớn với nhiều thế hệ khác nhau, làm thế nào để mọi người đều đồng tâm hiệp lực với bà?
Điều khiến tôi tự hào nhất không phải tôi là tiến sĩ hay là anh hùng lao động thời kỳ đổi mới gì đó. Tôi và đội ngũ nhân sự công ty luôn chung vai để chúng tôi trở thành người khổng lồ. Sự tín nhiệm của các cổ đông giao cho tôi trọng trách làm cho người khổng lồ ấy ngày càng lớn mạnh chính là điều tự hào nhất của tôi.
Nói vậy, chắc trong quản lý của bà luôn như ý?
Không hẳn như vậy. Có một chuyện làm tôi day dứt mãi. Tôi đã khóc ròng hàng đêm suốt một thời gian, thậm chí là muốn buông xuôi tất cả. Đó là lần tôi mới về làm giám đốc Xí nghiệp dược Hậu Giang một thời gian thì giảm biên chế 69 người.
Thời điểm này nhìn lại, ai cũng thấy quyết định đó là đúng. Nhưng nó đã làm ảnh hưởng đến miệng ăn của hàng trăm người. Những người bị giảm biên đã đơn thư ra tận Trung ương, kéo "biểu tình" chật ních trước cửa UBND tỉnh.
Câu chuyện đó đã tiếp diễn thế nào?
Lúc đó, ba tôi đang là Bí thư tỉnh ủy Hậu Giang. Kết quả của cuộc "biểu tình" trên là ba tôi nhận được tráp từ Trung ương gửi xuống yêu cầu một trong "những việc cần làm ngay" là cắt chức tôi. Ba tôi là người có hàng chục năm tuổi Đảng và mang trong mình dòng máu cách mạng rất "đỏ", cho nên ông cảm thấy rất sốc.
Chuyện xảy ra ở Xí nghiệp trước đó gia đình tôi không hề hay biết. Ngày đó, tôi đi làm về nhà thấy má tôi ngồi khóc hỏi: "Con đã làm gì mà người ta gửi thư cho ba đề nghị cách chức con?". Nhà tôi buồn như có đám ma.
Cấp trên rồi cũng thấu hiểu được tâm huyết của tôi nên kiên quyết giữ lại, khi tôi nộp đơn xin từ chức. Nhưng đúng như lời hứa, hai năm sau, tôi nhận họ trở lại làm việc. Bây giờ con cái họ vẫn cống hiến cho công ty.
Vâng, có lẽ ở vào hoàn cảnh đó của bà, tôi cũng "muốn buông xuôi tất cả". Rất cảm ơn bà đã có những phút giây trải lòng với KH&ĐS
- Những nhà đầu cơ vĩ đại nhất trong lịch sử(26/07/2011)
- 7 nhóm giải pháp phát triển kinh tế - xã hội năm 2011(12/01/2011)
- Michael Porter - Việt Nam không nên bắt chước Trung Quốc làm hàng giá rẻ(30/11/2010)
- Nouriel Roubini - người gây sốc thế giới (10/02/2010)
- Warren Buffett được mệnh danh Phật kinh doanh (10/02/2010)

Tăng Thanh Hà, Ngô Thanh Vân giản dị vẫn xinh
Người tình đồng tính của Cao Thái Sơn liên tiếp tung bằng chứng
Á hậu Hoàng My bị tố hàng loạt chuyện về tiền nong
Hoàng Thùy Linh nhảy bốc lửa trên sân bóng
Thanh Lam: Đừng hỏi tôi chuyện tái hôn với Quốc Trung






